Trang Chủ   |  Diễn Đàn   |  Thư Quán

Tìm kiếm: theo
Lương Sơn Thi Đàn Tuyển Tập Thơ »» Nhịp bước đăng trình - Mặc Giang
Vành Trăng treo dốc đá
Vành Trăng treo dốc đá

Vành Trăng Treo Dốc Đá
Tháng 6 – 2007
Mặc Giang

Ta chợt nhớ ngày xưa Hàn Mặc Tử
Mỗi đêm về đau đớn ánh trăng soi
Mỗi mùa trăng, con bịnh lại lên ngôi
Nên Mặc Tử, nói đến trăng nhiều nhất

Ôm con bịnh, nhốt trong phòng, cô độc
Từng cơn đau hành hạ thức đêm trường
Đưa mắt ra, đã nhìn thấy ánh trăng
Nhắm mắt lại, bóng nguyệt vờn tâm trí

Mặc Tử với trăng, ôi chao, tội thế
Nên thơ người thổn thức khóc vì trăng
Thả xuống sông, sóng nước đẩy bềnh bồng
Rải trên ngàn, ánh vàng loang khắp nẻo

Khi thì rao, ai mua trăng, sẽ bán
Khi thì mơ, trăng về, kịp tối nay
Bởi cơn đau lên tiếng suốt đêm ngày
Nên tình tự ngập tràn trên trang giấy

Mấy năm thôi, mà thơ văn ngần ấy
Con đường về cửa tử, mở sớm hơn
Chứ nếu không, Mặc Tử lấy hết trơn
Trong thiên hạ, đâu còn trăng để nói

Thương Mặc Tử, thương đường lên dốc đá
Lầu Ông Hoàng, bóng nguyệt vẫn dõi soi
Thương họ Hàn, thương lắm, họ Hàn ơi
Ta xin vẫy trăng ngàn bên dốc đá

Một mình ta, ngàn cây reo kẽ lá
Mượn canh thâu, nói chuyện với đêm trường
Ta muốn nghe hết mọi tiếng đau thương
Để nhân thế không còn ai khóc nữa !!!

Hàn Mặc Tử, đường nào lên dốc đá
Con đường nào dẫn lối bước ta đi
Đi khắp nơi, cho tan hết sầu bi
Ta sẽ vớt vành trăng, treo dốc đá !!!

  Âm vang Hồn Tử Sĩ
  Đường vào khổ ải
  Đôi bờ nhớ thương
  Đất Trời sao lắm phũ phàng
  Đất Trời sao lắm phũ phàng !
  Đợi Trăng về
  Đừng gọi tôi là Người Tù
  Đừng hỏi chi em !
  Ở đời xử sự dễ coi
  Bao giờ thoát khổ !
  Bão lụt thảm thương
  Bóng núi lưng đồi
  Biết sống dễ không
  Biển trần đập giũa trôi lăn
  Cơ cầu chi ai!
  Cá nước mặn - nước ngọt
  Cái Đài Danh Vọng, ô hô!
  Còn đâu tuổi trẻ ngây thơ
  Có những con đường
  Chàng dũng sĩ ngày xưa...
  Chờ Anh bên khung sắt
  Cho trọn tình quê
  Chuyện hai dòng sông
  Con xin hứa
  Dòng sông nhân ái
Page generated in 0,02701 seconds with 16 queries